Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.127 tác phẩm
2.571 tác giả
416
74.408.681
 
Trở Lại Tháng Tư
Nguyễn Hồng Nhung

 

Vẫn là tháng Tư, vẫn là NHN, nhưng hôm nay đọc lại bài viết về tháng Tư cách đây ba năm, thấy khác. Khác với cảm nghĩ về tháng Tư hôm nay.

 

Đây là bài tháng Tư năm ấy:

’’Hoa đào, hoa mận nở trước tiên, cùng những bụi Mưa vàng suộm bông óng, chi chít từ ngọn xuống tận gốc. Cỏ mướt mềm, như tóc phủ bờ vai, cứ tươi xanh, dù phiền muộn thiếu tay ai khẽ vuốt.Những nụ cây tháng Ba e ấp hôm qua, sang tháng Tư, nay tiết xuân ấm áp, hết thảy buông mình, biến thành những phiến lá dài thanh mảnh, dịu dàng.

 

Chỉ những cây thật già, trầm ngâm suy tưởng, vào tháng Tư rồi, mới chịu lác đác nhú vài đọt xanh non. Nỗi ưu tư hữu hạn, khiến cây già phân vân trước phơi bày sự sống hồi sinh? Bởi cái vĩnh cửu vô hình, ẩn náu hết cả, dưới rễ đâm sâu thẳm, trong lòng đất đen. Từ đỉnh cao nhất của những ngọn thông, nơi những túm quả nâu sần sùi chụm đầu nhau an ủi - như thể thời gian trôi qua, làm tác phẩm , tạo chứng cớ sinh tồn- ngọn thông ấy, trong tiết tháng Tư mới chịu đâm nhành, những đoạn lá kim rụt rè, ngắn ngủn, xanh non, cho dù ngay dưới gốc thông, những khóm tulipán đỏ, vàng, rực rỡ, đã xòe hết vẻ diễm lệ mùa xuân.

 

Gió bay bay, đuổi những cánh hoa táo trắng, lẩn xen vào nhành dẻ dại, hoa dẻ như ngọn nến trắng muốt, điểm nhụy vàng xinh xẻo, xếp thẳng tắp hàng, trong những chân nến xanh. Orgona rắc thành bầu trời tím ngắt, phơn phớt hồng, hoặc trắng muốt, đuổi nhau dài, suốt dọc những con đường, những hàng rào, những viền men triền núi…

 

Lang thang phủ ngập nắng ấm tháng Tư, khát tâm tình ai thổ lộ - bỗng nghĩ xa gần, về những nỗi ngóng trông…Có phải mình cần học lại cách sống, cách nghĩ, cách thích nghi, cách hành động, và quan trọng nhất: cách yêu? Có phải, mình đã làm những gì phải làm cho cuộc sống, duy nhất một điều, chưa bao giờ cần làm cho ai, vì chưa từng ai hiểu đúng, thứ ngôn ngữ của riêng ai?

 

Tháng Tư, những thay màu vội vã của đất trời vĩnh cửu, trong muôn vàn trạng thái biến hóa của thiên nhiên. Tháng Tư, mở ra chân trời, cùng nhau học lại, bài học đầu tiên : đến với nhau. (2009. 04. 27. HN)”

 

Tháng Tư cách đây ba năm sáng trắng, có một cái gì đó tươi mát, một cái gì đó tý tách nảy mầm, một cái gì đó hoan hỷ vui sống, nhưng thực ra lời lẽ trong bài viết vẫn rào đón, ý tứ vẫn xa xôi, gián tiếp. Niềm hân hoan lĩnh nhận một  cái gì đó từ xa xăm, từ thiên nhiên   mang lại niềm biết ơn, nỗi sung sướng, nhưng cùng lúc  giới hạn luôn  con đường trong sự biết ơn ấy.

 

Tấm lòng trong trắng hình như chỉ dừng lại ở lòng biết ơn không vụ lợi và tình cảm dâng hiến hết lòng. Bởi rơi xuống độ sâu hơn của các cung bậc sống, niềm vui tinh khiết, vô tư của trong sáng biến mất, con đường trải rộng hơn trước mắt, nhưng hết rồi những bước chân vội vã, sôi nổi, hân hoan, hăm hở tiến về phía trước…

 

Tôi đã quên sạch tất cả. Ba năm vừa rồi mày ở đâu? làm gì? nghĩ gì? sống như thế nào? – tôi không biết. Dường như ba năm là một con sông ở giữa, tách hẳn bờ bên này ra khỏi bờ bên kia.

 

Tôi là vạt đất bên này hay bên kia sông? Không biết.

 

Chỉ biết rằng tôi đã quên sạch tất cả vì một cái gì đó bên trong tôi liên tục không dừng lại, bắt tôi bận bịu, đến nỗi chỉ nhớ ra nó là chữ, nhưng lại quên mất nó cũng là tháng năm.  Đúng thế.

 

Vẫn là chữ,  nhưng chữ ơi-như tâm tình- khác nhau thế?

 

Lật mấy dòng chiều nay tôi đã viết  về tháng Tư hôm nay:

 

’’Có phải tất cả trạng thái ngày hôm nay NHN đang có chỉ vì MÙA XUÂN?

Ô! có thể lắm, vì giờ đây nó ở trạng thái: TRỰC TIẾP với tất cả những gì nó tiếp xúc, trong từng phút giây sống, không cần tới bất kỳ sự giải thích nào.Nó đang là mùa Xuân?

 

Nó đang là tháng Tư  bày ra trước mắt toàn bộ sự thanh thản dịu dàng: bãi cỏ xanh ngắt tràn ngập những bông hoa dại vàng óng nũng nịu, chỉ màu vàng này đủ sức tạo nên sự nũng nịu âu yếm với cỏ xanh thôi, vì cạnh đó  những bông hoa trắng tròn mọng, thẳng  tắp  trông rất ngốc nghếch ngờ ngệch, còn đám hoa trắng năm cánh nhỏ xíu ẩn náu thành túm nhỏ hết sức mơ màng và tinh nghịch, chúng túm năm tụm ba ríu rít với nhau, quay lưng với kẻ qua đường (trời ơi! đừng đụng vào chúng tao!).

 

Mình đi qua đám cỏ xanh công viên, không thể nhịn được cười khi ngắm lũ cỏ hoa dại chen lấn sấn sổ nhau khoe sắc. Mấy cây orgona bắt đầu trổ hoa: tím sẫm, trắng, tím xanh. Hoa hồng mới đâm lá. Những bụi Mưa Vàng hoa đã lụi, chi chít lá xanh non mơn mởn. Rặng dẻ dại rủ cụp những chiếc lá mỏng, xanh biếc,  những mầm hoa thẳng đứng chĩa lên trời he hé, ôi những ngọn nến trắng muốt của tương lai !

 

Lũ bồ câu gù gù trong nắng- bây giờ mình bắt đầu phân biệt được những nội dung âm điệu trong  tiếng chim. Bây giờ mình bắt đầu không thích tiếng bồ câu gù gù nữa, vì nó có một cái gì đấy mang dục vọng giới tính rất...trắng trợn. Hừ!  Hôm qua chợt nghe một con quạ ở đâu đó ré lên,  nhớ  mùa đông lạnh ngắt, hoang vắng tuyết rơi. Không, đừng đến vội, mùa Đông ơi, tha cho tao!

Thích nhất lúc bình minh, trời mới rạng sáng, mặt trời chưa lên và lúc sẩm tối, mặt trời bắt đầu lặn,  nghe lũ chim rộn ràng trò chuyện khắp nơi, lúc đó bao giờ cũng  thấy chúng tranh cướp lời nhau, rất sống động, rất tươi vui, rất náo nhiệt, lúc đó bao giờ NHN cũng thấy rất buồn cười, và tự bảo: A! lũ ngồi lê đôi mách!

 

Tháng Tư ơi, có thật mi đang thanh thản? ( 2012-04-19)”

 

 

Nguyễn Hồng Nhung
Số lần đọc: 1021
Ngày đăng: 23.04.2012
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Quan Họ Của Tôi - Nguyễn Thị Hậu
chị tôi và cơm hến - Nguyễn Thị Mộng Thu*
Quí một bất an, - Nguyễn Quang Chơn
Một ngày dài ở xứ sở tạm dung ! - Vũ Trà My
Phục Sinh - Nguyễn Hồng Nhung
Những món ngon nhớ mãi ở Tam Kỳ, - Nguyễn Quang Chơn
Du Tử Lê, Tôi Cũng Như Chiều, Tôi Mồ Côi. - Du Tử Lê
Bùi Chí Vinh: Nhà thơ Lương Sơn Bạc - Lan Hương
Hơn Là Tình Yêu – Sự Cứu Rỗi - Trần Thanh Hà
Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ - Trần Thanh Hà
Cùng một tác giả
Chim sẻ (truyện ngắn)
Thời gian (tạp văn)
Tuyết rơi (truyện ngắn)
Tách… (thơ)
Đêm nhạc jazz (truyện ngắn)
Vô danh (thơ)
Mùa thu chết (truyện ngắn)
Nhát đâm cuối cùng (truyện ngắn)
Bi hài biên tập (truyện ngắn)
Tang (thơ)
Buốt. (thơ)
Bóng (thơ)
Anh (thơ)
Đợi (thơ)
Szepes Maria (chân dung)
Mùa (thơ)
Tự do (thơ)
Xanh xao (thơ)
Câu chuyện tháng Hai (truyện ngắn)
Mưa Đêm (tạp văn)
Tình yêu (truyện ngắn)
Rát (thơ)
(truyện ngắn)
Jesse (truyện ngắn)
Sài gòn và em (tạp văn)
Năm Đổi Mới Đã Đến (nhìn ra thế giới)
Sống (tạp văn)
Ba Nguồn (triết học)
Jesse-3 (tạp văn)
Noel (thơ)
Arlequin – Anh Hề (triết học)
Ngôn Từ (tạp văn)
Các Hình Ảnh Cổ (triết học)
Phục Sinh (tạp văn)
Người Đàn Bà (triết học)
Cổ Tích Da Đỏ (triết học)
Chữ Tháng Sáu (tạp văn)
Thuật luyện vàng (triết học)
TẢ TƠI (truyện ngắn)
Sekina (tiểu luận)
Trở về nhà (tạp văn)
Cái gương (tiểu luận)
Sự nô lệ (truyện ngắn)
Có thể lắm (truyện ngắn)
Sống (tiểu luận)
Giữa (tạp văn)
Tuổi thu (tạp văn)
Bí ẩn đời sống (truyện ngắn)
Hạ ký (tạp văn)
Sáu mươi (tạp văn)
(ký)
Có đường đi lên (tiểu luận)
Có lẽ (thơ)
Về bản chất (tiểu luận)
Chị của Bố (truyện ngắn)
Lớp học Tiếng (truyện ngắn)
Mi và thượng đế (tiểu luận)
Tử vi Ai Cập (nghệ thuật)
Quê nhà (truyện ngắn)
Hưu (thơ)
Chết (thơ)
Bảy năm (truyện ngắn)
Cây táo vàng (truyện ngắn)
Quả bong bóng lợn (truyện ngắn)
Từ duy nhất (truyện ngắn)
Thu (thơ)
Kẻ giết mẹ (truyện ngắn)
Tặng (thơ)
Cây mận (truyện ngắn)
Cổ tích (truyện ngắn)