Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.127 tác phẩm
2.571 tác giả
413
74.408.717
 
Ma của Nguyễn Viện
Nguyễn Hồng Nhung
PAN lang=HU style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: Arial">

Nếu trong văn xuôi, Nguyễn Viện như một câu chửi thề, một văng tục dứt khoát, một cái mặt dày trơ khấc- để tróc thịt, gọt xương hiện thực- thì trong thơ, Nguyễn Viện là một ngọn gió đêm âu yếm. Thở dài lặng lẽ, nén rỉ khẽ khàng và đăm đăm mộng tưởng. Nguyễn Viện là thao thức đêm.

 

Nếu trong văn xuôi, Nguyễn Viện là gã trai Heathcliff cộc lốc thô bạo, lúc nào cũng toan tính những tối đen mưu sát cái hiện thực làm gã bực mình, thì trong thơ, Nguyễn Viện vẫn là gã trai đấy, lúc mở nắp quan tài nói chuyện với người yêu, nàng Catherin duy nhất của gã.

 

Đây- tất cả - khát khao sống hiến dâng, khát khao yêu tận cùng bến bờ,  nhận chân sự thật, nhìn nắng là nóng bỏng và mưa là tê buốt, rành mạch thấm hư vô một kiếp,  như lúc hiểu thiên tai của thượng đế  chỉ là một cái tát dành  kẻ mù lòa mang danh :con người

 

Lòng tham rỉ máu muôn đời bởi hữu hạn tồn tại,  khiến mỗi ngày người nhập vai ma, lúc khác ma lại vào vai người, hoặc cùng lúc nửa ma nửa người vất vưởng dạo chơi giữa một cõi nhân gian ảo

Chỉ chất Người thật sự hiểu được sự huyễn hoặc này.

Đau buốt tái tê lúc:

 

„tôi nữa khóc điên ngoài chân trời mất dấu”

„Tôi sẽ đốt nẻo về của tất cả những cuộc ra đi”

„tôi biết thời gian là bóng tối của tôi thôi”

„điều gì đã làm tôi hoang mang mỗi khi phóng xuất linh hồn?”

 

Ma của Nguyễn Viện là niềm đau, nỗi HẬN không được sống như một Hình dung Người.

 

„Tôi sẽ giết và sẽ giết hết tôi. Ma có về khăn tang cho cả cuộc đời này?”

 

Hận vì chỉ bằng hình thức ma, ta mới lang thang hết những bến bờ xót thương, đau, ưu uất và trông ngóng:

 

„Tôi ôm ma và tôi biết ma chết thêm lần nữa chết hằng giây và chết hoài chết mãi bởi vì ma là sự chết của tôi

Nhưng làm thế nào mà tôi ôm sự chết mãi trong hồn như thế?”

 

Hận vì chỉ là ma ta mới nhấm nháp hết hình hài người bị bao vây chật cứng, bị dồn nén, bị hạ nhục, bị buông thả,  tả tơi,  nhăn nhở ngu muội…

 

„Tôi sẽ đốt và sẽ đốt cho mùa rực của khăn tang và những nỗi niềm cô tịch của cô hai cô ba và cô tư ở bến bờ thanh lam lệ thủy

Tôi sẽ đốt cả ma và hang hầm địa ngục

Lạy chúa nếu có thể được tôi sẽ đốt cả thời gian và nụ cười siêu thoát của căn nguyên sơ thảo chốn mơ hồ

Tôi sẽ đốt nẻo về của tất cả những cuộc ra đi

Nếu ma có đầu thai tôi cũng đốt cả cuộc luân hồi và chấm dứt một lần cho vĩnh cửu”

 

Hận vì không thể khóa tình ta chảy như máu lưu thông trong huyết quản vào một cái gì đó định nghĩa được hình hài. Ma là khát vọng vô hình đòi sự sống trong ta trong cơn hủy diệt gieo cấy thêm mầm sống:

 

Đã có ngày và đêm tôi thoát xác gọi ma về nương náu giữa truy hoan và tôi biết huy hoàng cơn trụy lạc của hồn thiêng của mặt đất của thánh thần

Và tôi biết thời gian là bóng tối của tôi thôi

Và tôi sẽ vùi tôi trong từng lần chia biệt và tôi sẽ luôn luôn chia biệt như thể tôi chỉ là một cơn chia biệt và tôi sẽ mãi mãi chia biệt

Đấy là cách tôi và ma gặp nhau”

 

Đau hết cực trong cơn mê Làm Người là lý do để ta và ma gặp gỡ.

 

Bởi khúc Người là Thần khúc của những khúc Ma./.

 

(Hà nội 2010.06.04)

  

http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=12992&LOAIID=1&LOAIREF=1&TGID=2067

Nguyễn Hồng Nhung
Số lần đọc: 1490
Ngày đăng: 06.06.2010
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Lữ Quỳnh và “Những cơn mưa mùa đông”. - Du Tử Lê
Lòng anh chạm lá chua me chạnh buồn - Lâm Xuân Vi
Sinh Nhật của Một Người Không Còn Trẻ - Lữ Quỳnh - Nguyễn Thị Hải Hà
Ngọc, thơ Hạnh Phương - Mang Viên Long
văn chương mỗi người mỗi giọng* - Lưu Quốc Hoà
Tạp chí Sông Châu số 75 - Hoàng Trọng Muôn
Tạp chí Sông Châu số 74 - Hoàng Trọng Muôn
“Nước mắt trên sa mạc” - Đặng Thân
Tìm về nguồn mạch trong lành ấy… - Nguyễn Khắc Phê
Chuyện Tình Có Hậu, Trong Một Bài Ca Dao - Nguyễn Chính
Cùng một tác giả
Chim sẻ (truyện ngắn)
Thời gian (tạp văn)
Tuyết rơi (truyện ngắn)
Tách… (thơ)
Đêm nhạc jazz (truyện ngắn)
Vô danh (thơ)
Mùa thu chết (truyện ngắn)
Nhát đâm cuối cùng (truyện ngắn)
Bi hài biên tập (truyện ngắn)
Tang (thơ)
Buốt. (thơ)
Bóng (thơ)
Anh (thơ)
Đợi (thơ)
Szepes Maria (chân dung)
Mùa (thơ)
Tự do (thơ)
Xanh xao (thơ)
Câu chuyện tháng Hai (truyện ngắn)
Mưa Đêm (tạp văn)
Tình yêu (truyện ngắn)
Rát (thơ)
(truyện ngắn)
Jesse (truyện ngắn)
Sài gòn và em (tạp văn)
Năm Đổi Mới Đã Đến (nhìn ra thế giới)
Sống (tạp văn)
Ba Nguồn (triết học)
Jesse-3 (tạp văn)
Noel (thơ)
Arlequin – Anh Hề (triết học)
Ngôn Từ (tạp văn)
Các Hình Ảnh Cổ (triết học)
Phục Sinh (tạp văn)
Người Đàn Bà (triết học)
Cổ Tích Da Đỏ (triết học)
Chữ Tháng Sáu (tạp văn)
Thuật luyện vàng (triết học)
TẢ TƠI (truyện ngắn)
Sekina (tiểu luận)
Trở về nhà (tạp văn)
Cái gương (tiểu luận)
Sự nô lệ (truyện ngắn)
Có thể lắm (truyện ngắn)
Sống (tiểu luận)
Giữa (tạp văn)
Tuổi thu (tạp văn)
Bí ẩn đời sống (truyện ngắn)
Hạ ký (tạp văn)
Sáu mươi (tạp văn)
(ký)
Có đường đi lên (tiểu luận)
Có lẽ (thơ)
Về bản chất (tiểu luận)
Chị của Bố (truyện ngắn)
Lớp học Tiếng (truyện ngắn)
Mi và thượng đế (tiểu luận)
Tử vi Ai Cập (nghệ thuật)
Quê nhà (truyện ngắn)
Hưu (thơ)
Chết (thơ)
Bảy năm (truyện ngắn)
Cây táo vàng (truyện ngắn)
Quả bong bóng lợn (truyện ngắn)
Từ duy nhất (truyện ngắn)
Thu (thơ)
Kẻ giết mẹ (truyện ngắn)
Tặng (thơ)
Cây mận (truyện ngắn)
Cổ tích (truyện ngắn)