Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.272 tác phẩm
2.575 tác giả
110
75.201.805
 
Jesse-3
Nguyễn Hồng Nhung

(http://www.youtube.com/watch?v=cWMdozk7knQ&feature=related)

 

Mày có biết tao đang ở trong ngôi biệt thự đấy không?

Tao ngồi trong phòng-vẫn căn phòng Oktober ngày nào- tao gõ phím, mở nghe bản nhạc hồi đó tao”tra tấn” mày mỗi tối. Chàng ca sĩ Japán này chưa bao giờ biết rằng ở một xó xỉnh nào đó của quả đất, giọng hát của chàng là sợi dây buộc các số phận vào với nhau

Đúng thế: vào với nhau một cách…tương đối!

 

Giờ đây tao đã biết cái thuyết tương đối của Einstein dùng vào việc gì: để chứng minh rằng cuộc đời con người là một sự tương đối vĩ đại nhất trên cái hành tinh này.

 

Jesse!  biểu hiện sống mong manh rụt rè nhắc lại trong cái hình hài mong manh bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất: đấy là sự tương đối ?- khi quay lại nơi này, nơi chúng ta đã vui vẻ như hai cái lá xanh tươi trên cây vả bên cửa sổ, vẫy nghịch đùa với gió và chạm vào nhau leng keng như tiếng gió... Cây vả bên cửa sổ phòng tao đang mướt lá, và kỳ diệu làm sao, nhìn kìa, những quả vả xanh xao đã to bằng nửa quả bóng bàn…

 

Jesse! cái gì đang lặp đi lặp lại trong những quả vả  xanh xao này…Nếu sự sống không vĩnh cửu, nó đã không đập vào mắt tao dưới dáng hình quả vả? Tao hái  một đĩa đầy, mang từ vườn vào và bảo: ăn đi. Mày không biết ăn như thế nào, mày lấy dao ra, sẵn sàng…chém. Tao cười lăn, bỏ đĩa quả đầy ắp xuống bàn, nhón một trái tím sẫm mềm mại, tao khẽ bửa đôi, đưa cho mày một nửa vầng trăng của tạo hóa, ăm ắp những cái hột li ti giữa những sợi lông tơ, ở giữa, một dòng mật nâu óng ánh mời chào…

 

Tao và mày ăn những quả vả chín mọng như Éva và Adam ăn  táo cấm trong vườn Địa đàng, không phải để sau đó nhận ra mình trần truồng trước nhau mà trái lại, nhận ra bảy sắc cầu vồng lấp lánh huyền diệu quanh hai đứa…Để sau đó tao và mày chả bị đầy đi đâu cả, vẫn ở nguyên nơi đây, mỗi ngày khẽ nhún bước leo lên một thang màu khác nhau của bảy sắc Người âu yếm, để cười vui và tìm cách cười nhiều hơn nữa…

 

Jesse, nhớ không? trên đỉnh tháp Babel đứa nọ hiểu về tâm hồn đứa kia theo cách của mình, theo ngôn ngữ riêng của mình, ngôi biệt thự bị bỏ quên bên hồ  là khung cuộc sống, cái hôm nay tao gọi tên  sự tương đối, cái người đời gọi tên một kiếp người, có phải từng là chuẩn của sự sống  bất ngờ đụng nhau, ra hiệu cho nhau và cùng nhau tập thích nghi…

 

Jesse! nhớ không? mày lúc nào cũng khăng khăng trong đôi giày to như hai mảnh thuyền, tao bèn  chỉ ra sau cửa, nơi có những đôi dép xếp hàng ngoan ngoãn, để mày vứt hai mảnh thuyền khủng khiếp đi, xỏ chân vào dép và khoái trá kêu lên:” Europa! đúng là Europa!”. Từ lúc đó trở đi chỉ thấy những mảnh Europa lượn khắp nhà…

 

Tương đối hay bất diệt đây những gì đã xảy ra, khi ban nãy đi ngang qua hàng rào trước cổng, tao đã âu yếm vuốt ve những cánh hoa đỏ, hoa vàng, hoa tím, tao đã nhận ra ánh mắt cười lấp lánh của mày trên từng gân lá xanh non, và nghe tiếng cười phá lên của chúng ta ngân bên tai khi ngước mắt nhìn bầu trời tháng năm xanh biếc. Jesse ! cái gì là vĩnh cửu? mày dừng chân, quay sang nhìn tao và lắc đầu, đôi mắt nâu dịu dàng nhất cõi đời này lên tiếng: Rose, chỉ sự sống vĩnh cửu thôi, hoa lá, cây và bầu trời sẽ thay mặt chúng ta nhắc đến lũ chim năm ấy…

 

Đúng vậy! hoàng hôn bắt đầu xuống và lũ chim rộn ràng khắp chốn, khi tao theo con đường đá thoai thoải đi về phía hồ. Đừng nghĩ lũ chim chỉ tươi vui khi bình minh thức dậy nhé, chiều tà đổ xuống hàng cây một màu tím phơn phớt là lúc lũ chim có cảm hứng trò chuyện nhất. Chúng cướp lời nhau trên các ngọn cây. Tao lắng nghe: chỗ này âm thanh cao vút, chỗ kia lao xao lên xuống, bay bổng, tíu tít, hòa làm một ngân rõ dài, chỗ này lại thẽ thọt đơn âm…chúng đang trình bày quan điểm về đời với nhau đấy!-Tao nhìn theo một con chim xanh biếc có cái đuôi dài ghê bay vút đi và kết luận như thế.

 

Tao bước trên con đường đá gồ ghề, chợt nhận ra mỗi khúc đường trải một tấm khăn thêu khác nhau: này đây đoạn này toàn những cành thông khô tõe đôi như một cái tăm chẻ, ngước lên đầu thấy rặng thông hớn hở khoe những đầu mẩu xanh non, dồn những que tăm khô xuống cuối cành để rụng . Còn đoạn đường này lấm chấm những nụ hoa trắng bé xíu, ở giữa là một chấm đỏ rực rubi, trông đoạn đường như chiếc khăn choàng đầu vui mắt của một thôn nữ, tao không nỡ dẫm chân lên, bèn đi vòng xuống lòng đường, để thấy từng vốc hoa trắng chấm đỏ như thế rải trên nóc những chiếc xe hơi đỗ san sát. Ngước mắt lên thấy những cây dẻ dại đầy tăm tắp những ngọn nến trắng muốt chĩa thẳng lên bầu trời. Jesse cao vút!  với tay lấy cho tao một cây nến đấy đi, để tao gỡ những nụ hoa trắng muốt điểm ngọc rubin rải đầy lòng bàn tay mày!

 

Rose, đừng đòi hỏi nhiều như thế, mỗi năm niềm vui này của mày sẽ lặp lại, miễn là…Ôi tao biết rồi! miễn là tao đừng tuyệt vọng như thể mọi sự trên đời chỉ có một lần chứ gì? Không, đồ ngốc ơi, sự vật chỉ xảy ra đúng một lần, dường như chỉ có thật đúng một lần giữa một không thời gian nhất định…

 

Vậy thì cái tương quan giữa ngày hôm qua và hôm nay của chúng ta là cái gì vậy, Jesse, sự vĩnh cửu hay cái tương đối đời  người đây?Tao sững lại trước một đoạn đường trải đầy hoa vàng. Ôi! mặc xác các khái niệm, phút này con tim tao tràn ngập hạnh phúc vì nhận ra cái đẹp khoe sắc xung quanh.

 

Bên hàng rào, một con mèo xám từ đâu nhô cái đầu bép múp míp ra và kêu: meo! Tao hất đầu bảo nó: đồ béo! tao không thích mày! đi đi! Con mèo chạy tọt vào trong vườn. Lúc đó tao mới nhận ra tao đang đứng trước cổng một hiệu bánh ngọt. Chính là hiệu bánh ngọt này đây, tao từng đi qua lúc nó đóng cửa, xao xác đợi những đợt gió đông lạnh toát đầu tiên thổi đến. Tao đã từng viết những dòng chữ đông cứng vì đau đớn, đăm đăm kiếm tìm vị socola ngọt ngào trong từng góc bàn, chân ghế đã xếp gọn gàng…

 

Phút này đây, một mình, tĩnh lặng và sạch bong trong tâm hồn, như con đường vắng ngắt trải đầy các loại hoa lá trước mắt, tao mới hiểu cái gọi là môi trường, gọi là barie, là hàng rào cản trở ngăn cách, là núi đồi hiểm hóc, là hố sâu không gì vượt qua…đôi khi chính là những người sống cạnh ta! Ôi, tội nghiệp con người làm sao, thân phận bầy đàn của nó gắn chặt vào nhau mới sâu sắc làm sao, thân phận ấy khác nào tảng đá cột chặt Prometer bằng xiềng xích để mỗi ngày đại bàng đến móc hết gan ruột mang đi…Ôi, những giọt nước mắt, những tiếng thở dài nén vào trong cùng những tự nhủ đạo đức lòng của con người, sao đau đớn thế?

 

Jesse! tao đứng trước mặt hồ lồng lộng gió, một vài hạt mưa lạc từ đâu đến quất vào mặt lạnh cóng. Tao đăm đăm nhìn mảnh phao rộng hơn tấm chiếu người ta buộc vào những cái cọc cạnh hồ đang đung đưa lắc lư. Hai chú vịt trời đậu trên đó, đủ bốn chân vì chúng đang thức…Tao nheo mắt lại, ước nhìn thấy chúng co một chân lên, dấu vào cánh và ngủ ngon lành…Ôi! những kỷ niệm của khát vọng, mang hương vị yêu cho trái tim sát lại gần trái tim, nhưng cùng lúc dường như lại  đẩy nhau ra xa tít…

Nhưng  Jesse, chiều nay tao không buồn, không buồn chút nào hết.

 

Hình như tao đã được hôn khuôn mặt tìm thấy tình yêu, của người yêu, của sự sống, của cái vĩnh cửu âu yếm cười dịu dàng một lần trên môi, trước khi thần chết sấn sổ đến, tách những ngón tay xiết chặt lấy nhau, và mang đi…

 

( Balatonfüred. 2011.04.15)

Nguyễn Hồng Nhung
Số lần đọc: 1058
Ngày đăng: 06.12.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Đặng Thân: điển hình của văn học hậu-Đổi Mới /Ghi sau khi đọc Đặng Thân - Nhiều Tác Giả
Ai Giàu Hơn Ai? - Hà Thúc Sinh
Những góc nhìn luễnh loãng Đông & Tây khi đọc Đỗ Minh Tuấn bên Nabokov & Trang Tử & Muhammad & v.v... - Đặng Thân
Nguyên Sa – Trong Màu Áo Tương Tư - Trần Ngọc Tuấn
Những Lần Đến Thăm - Lê Văn Thiện
Viết Cho Võ Phi Hùng, Viết Cho Ngọn Đèn Dầu Đã Tắt - Bùi Chí Vinh
Có Một Lời Cầu Hôn Trước Tượng Chúa - Lữ Quỳnh
Tấm Lòng Của Người Lính Miền Nam Cầm Bút, Đối Với Văn Học Miền Nam - Trần Phù Thế
Trền cầu Tình yêu - Nguyễn Thị Hậu
Amsterdam (Hà Lan), Thủ Đô Của Bảo Tàng Nghệ Thuật - Lữ Quỳnh
Cùng một tác giả
Chim sẻ (truyện ngắn)
Thời gian (tạp văn)
Tuyết rơi (truyện ngắn)
Tách… (thơ)
Đêm nhạc jazz (truyện ngắn)
Vô danh (thơ)
Mùa thu chết (truyện ngắn)
Nhát đâm cuối cùng (truyện ngắn)
Bi hài biên tập (truyện ngắn)
Tang (thơ)
Buốt. (thơ)
Bóng (thơ)
Anh (thơ)
Đợi (thơ)
Szepes Maria (chân dung)
Mùa (thơ)
Tự do (thơ)
Xanh xao (thơ)
Câu chuyện tháng Hai (truyện ngắn)
Mưa Đêm (tạp văn)
Tình yêu (truyện ngắn)
Rát (thơ)
(truyện ngắn)
Jesse (truyện ngắn)
Sài gòn và em (tạp văn)
Năm Đổi Mới Đã Đến (nhìn ra thế giới)
Sống (tạp văn)
Ba Nguồn (triết học)
Jesse-3 (tạp văn)
Noel (thơ)
Arlequin – Anh Hề (triết học)
Ngôn Từ (tạp văn)
Các Hình Ảnh Cổ (triết học)
Phục Sinh (tạp văn)
Người Đàn Bà (triết học)
Cổ Tích Da Đỏ (triết học)
Chữ Tháng Sáu (tạp văn)
Thuật luyện vàng (triết học)
TẢ TƠI (truyện ngắn)
Sekina (tiểu luận)
Trở về nhà (tạp văn)
Cái gương (tiểu luận)
Sự nô lệ (truyện ngắn)
Có thể lắm (truyện ngắn)
Sống (tiểu luận)
Giữa (tạp văn)
Tuổi thu (tạp văn)
Bí ẩn đời sống (truyện ngắn)
Hạ ký (tạp văn)
Sáu mươi (tạp văn)
(ký)
Có đường đi lên (tiểu luận)
Có lẽ (thơ)
Về bản chất (tiểu luận)
Chị của Bố (truyện ngắn)
Lớp học Tiếng (truyện ngắn)
Mi và thượng đế (tiểu luận)
Tử vi Ai Cập (nghệ thuật)
Quê nhà (truyện ngắn)
Hưu (thơ)
Chết (thơ)
Bảy năm (truyện ngắn)
Cây táo vàng (truyện ngắn)
Quả bong bóng lợn (truyện ngắn)
Từ duy nhất (truyện ngắn)
Thu (thơ)
Kẻ giết mẹ (truyện ngắn)
Tặng (thơ)
Cây mận (truyện ngắn)
Cổ tích (truyện ngắn)